Phạm Thành Long là ai? Hành trình thay đổi bản thân của tôi – từ bóng tối học ké đến vạch đích 42km

Lưu ý: Đây là chia sẻ trải nghiệm cá nhân của một học viên, không phải cam kết kết quả hay lời khuyên tài chính. Kết quả khác nhau tùy nỗ lực và hoàn cảnh mỗi người.

Cái đêm tôi trốn trong bóng tối để học ké khóa học của chồng

Con ngủ rồi. Tôi mới dám thở mạnh.

Hàng đêm, tôi ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào thành giường, tắt hết đèn. Chỉ còn tiếng con thở đều đều bên cạnh. Tôi bật điện thoại lên, để độ sáng nhỏ nhất, khum bàn tay che lại — sợ ánh sáng hắt lên làm con giật mình. Rồi tôi mở khóa học của chồng ra. Học ké.

Tôi là con nhà nông. Cái làng tôi lớn lên chỉ có ruộng lúa với núi đá bao quanh, đi ra khỏi cổng làng là hết đường. Tôi theo ba mẹ vào Nam, chưa từng đi đâu xa. Chưa từng biết cái gì to tát. Hồi đó nhà khó khăn, hai vợ chồng lục đục, cãi nhau suốt – có lúc tôi tưởng chỉ còn cách ký vào tờ giấy ly hôn là xong.

Rồi chồng tôi đi học. Cái khóa gì đó trên mạng. Về nhà, anh khác hẳn. Cạo trọc đầu. Sáng nào cũng dậy sớm chạy bộ. Nói năng cũng lạ. Tôi nhìn mà vừa mừng vừa nghi — không hiểu người ta dạy cái gì trong đó mà làm chồng mình đổi như vậy.

Thế là tôi tò mò. Đợi con ngủ say, tôi lén mở bài của anh ra nghe.

Chẳng hiểu gì cả. Toàn những từ tôi chưa nghe bao giờ. Người ta nói chuyện làm ăn, chuyện tiền bạc, chuyện xây dựng cái này cái kia – xa lạ như tiếng nước ngoài. Tôi ngồi trong bóng tối, nghe mà thấy mình nhỏ xíu. Trong ngực có cái gì đó nhói lên, thầm thì: người ta doanh nhân giỏi giang quá mình tới giờ vẫn chưa làm được gì, học còn suốt ngày ngủ gật nữa.

Tôi tính tắt đi ngủ.

Nhưng trên màn hình đêm ấy có một cái tên. Một cái tên lạ hoắc, tôi chưa từng nghe. Lúc đó tôi đâu có ngờ – cái tên nhỏ xíu sáng lên trong bóng tối đó, sau này lại dắt tôi đi tới một nơi mà cả đời tôi chưa dám mơ tới.

Sáng hôm sau, việc đầu tiên tôi làm là cầm điện thoại, gõ cái tên đó lên Google.

Phạm Thành Long là ai? Từ luật sư đến người “đánh thức sự giàu có”

Tôi cũng từng gõ đúng dòng chữ đó lên Google: “Phạm Thành Long là ai“.

Hóa ra trước khi đứng trên sân khấu, thầy là một luật sư. Hành nghề từ năm 2001, chuyên về Luật Kinh doanh và Sở hữu trí tuệ. Năm 2006 thầy được trao danh hiệu “Luật sư Sao Vàng Việt Nam”, năm 2008 thêm “Giải Sao Vàng Thủ Đô”. Tôi ghi lại mấy cái mốc đó không phải để khoe hộ thầy, mà vì lúc ấy tôi cần biết người mình sắp bỏ tiền ra học rốt cuộc là ai. Đến năm 2013 thầy rẽ hướng, thôi ngồi phòng luật, đi làm diễn giả, đào tạo kinh doanh và phát triển bản thân. Khóa nổi nhất của thầy tên là “Đánh thức sự giàu có” — ba ngày, đã chạy nhiều kỳ ở Hà Nội, Đà Nẵng, Sài Gòn.

Vợ chồng tôi không dư dả gì. Tiền học là tiền hai đứa nhặt nhạnh từng đồng, bớt cái này bớt cái kia, chẳng ăn tiêu, mua sắm quần áo gì chỉ để tiền mua khóa học và những cuốn sách thầy giới thiệu.

Thứ kéo tôi lại gần không phải mấy lời quảng cáo bóng bẩy. Là chồng tôi. Anh học khóa SSS trước tôi. Rồi anh cạo đầu, dậy sớm, chạy bộ, nói năng khác hẳn. Tôi sống cạnh anh mỗi ngày, tôi biết cái đó không diễn được.

Nhưng điều lạ nhất là thế này. Thầy gần như không dạy tôi cách kiếm một đồng nào ngay. Thầy bắt tôi vẽ ra tôi đang đứng ở đâu và muốn tới điểm nào. Mục tiêu, mục tiêu, mục tiêu phải rõ ràng.

Đánh thức sự giàu có: lần đầu tôi biết mình đang ở “điểm A”

Tôi khăn gói đi dự khóa “Đánh thức sự giàu có” của thầy Phạm Thành Long — ba ngày, kỳ 63, cái kỳ mà tôi ngồi học trực tiếp trên với với thầy.

Ba ngày đó tôi nghe nhiều thứ lạ hoắc. Có những từ trước giờ tôi chưa từng nghe. Một đứa con gái nông dân như tôi, lớn lên với ruộng với đồng, làm gì có ai nói cho nghe mấy chuyện này.

Thầy vẽ ra hai cái điểm. Điểm A và điểm B. Điểm A là chỗ mình đang đứng bây giờ. Điểm B là chỗ mình muốn tới. Nghe thì đơn giản vậy thôi. Mà tôi ngồi đó, tự dưng khựng lại. Hóa ra bao nhiêu năm nay tôi cứ đi, cứ làm, mà chưa từng hỏi mình đang đứng ở đâu. Chưa từng hỏi mình muốn đi đâu. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy có một con đường — mờ mờ thôi, nhưng có thật — nối từ chỗ tôi tới chỗ tôi mơ.

Rồi tới bài tập Phalon.

Tôi không biết tả sao cho đúng. Màn đêm buông xuống trong bầu không khí yên lặng. Rồi tôi khóc. Nước mắt cứ chảy, tôi lau không kịp. Không phải buồn. Là một cái gì đó trong lồng ngực vỡ ra, những thứ tôi chôn kỹ bao nhiêu năm bỗng bung hết. Lúc đó tôi mới thấy mình nhẹ, nhẹ chưa từng có.

Ban đầu tôi vào đó, thú thật, chẳng hiểu gì mấy. Đi ra, tôi khác. Không phải giàu lên. Chỉ là lần đầu tôi biết mình đang ở điểm A, và biết mình có quyền mơ tới điểm B.

Tôi tưởng vậy là xong cái phần khó. Ai ngờ ít lâu sau, thầy lại bắt tôi đi chạy 42km.

42km dưới nắng Phú Yên: “Cứ chạy đi, thầy sẽ đợi con ở vạch đích”

Tôi đăng ký chạy 42km khi còn chẳng biết chạy bộ là gì. Không biết 42km dài đến đâu, dài bằng từ nhà chồng tới nhà mẹ tôi ư có chị gái nói với tôi như vậy. Trên lớp Thầy Phạm Thành Long chỉ nói một câu: “Cứ chạy đi, thầy sẽ đứng đợi ở vạch đích.” Vậy là tôi ghi tên. Hồn nhiên như thể mình chưa từng thua ai bao giờ.

Tôi chạy một mình trên đường cũng có người quan tâm hỏi thăm. “Em học khóa nào rồi mà đòi chạy 42km?” Họ đâu biết tôi mới học ké online của chồng, mới chạy được 5km đã thở như kéo bễ, tưởng tắt hơi giữa đường. Nhưng tôi trả lời cho có là tôi học SSS rồi, tôi có huy chương 5km rồi. Người bạn tốt bụng cứ chạy theo bên cạnh tôi, giọng lo lắng: “Em không làm được đâu, dừng lại đi.” Nhưng tôi không nhụt chí, tôi chỉ chạy né nè người bạn ấy ra mà thôi…

Tôi không dừng lại.

Nắng Phú Yên đổ xuống như thiêu. Mồ hôi chảy vào mắt cay xè. Qua cây số thứ hai mươi mấy, hai chân tôi mỏi nhừ, mỏi tới mức không còn cảm giác, cứ như chạy bằng hai khúc gỗ. Có lúc buồn ngủ díu mắt, đầu gục xuống, tưởng ngã sấp giữa đường. Chán nản. Muốn buông.

Rồi tôi nhớ thầy đang đứng đợi ở vạch đích.

Tôi xối nước lên đầu cho tỉnh. Nước chảy ròng ròng xuống cổ, xuống lưng. Tôi lại chạy. Không lý luận gì thêm. Bạn bảo tôi không làm được — tôi không cãi. Tôi chỉ nhấc chân lên. Một bước. Rồi một bước nữa.

Và thầy đứng ở vạch đích đợi tôi thật.

Tôi cầm tấm huy chương 42km đầu tiên trong đời, hai tay , hai chân run run. Tôi khóc. Cái người mấy tháng trước còn tin chắc mình ” làm sao có thể, không làm nổi” – giờ đang cầm bằng chứng ngược lại trên tay.

Về nhà, tôi rủ chồng chạy. Anh nói tỉnh bơ: “Em chạy được thì anh chắc chắn chạy được.” Rồi anh gom về hai tấm huy chương 42km. Sau chồng là gia đình. Sau gia đình là đồng nghiệp. Cái sự “không làm được” hóa ra lây chậm, còn cái sự “làm được rồi này” thì lan nhanh khủng khiếp.

Chạy bộ dạy tôi một điều mà không cuốn sách, không buổi học nào dạy nổi: tôi không cần đợi mình tin rồi mới bước. Tôi cứ bước – rồi niềm tin tự tới. Đôi chân đi trước, cái đầu theo sau. Hóa ra bao lâu nay tôi ngồi yên chờ đủ can đảm, trong khi can đảm nó nằm ngay ở cây số tiếp theo, chỗ tôi chưa từng chịu đặt chân tới.

Cái bài học “cứ bước rồi mới tin” đó, tôi mang thẳng vào chuyện làm ăn.

Từ người không hiểu bán hàng thành bestseller – rồi đêm giao thừa tôi đăng ký khóa học IPS

Thú thật, hồi mới vào khóa SSS của thầy Phạm Thành Long, tôi ngồi nghe mà chẳng hiểu gì mấy. Tôi cứ nghĩ bán hàng là năng khiếu trời cho. Mà tôi thì sinh ra đã vụng miệng, nói trước quên sau, đứng trước khách là lúng túng. Trong đầu tôi đóng đinh một câu: “Chắc mình không có khiếu bán hàng.”

Nhưng lạ lắm. Lúc đầu cũng không làm được, sợ khách hàng…Những khi vừa học áp dung vào làm việc thật – ngồi trước một người khách thật – từ từ những bài học của thầy đã đi vào cuộc sống và công việc cua tôi lúc nào không hay. Nhớ cách kể chuyện bán hàng. Nhớ quy trình “8+2”. Nhớ thầy dặn phải tư duy đúng trước, rồi mới tới chiến lược và hành động đúng. Tôi làm theo, từng bước một, chậm mà chắc.

Và tôi ngỡ ra một điều làm tôi nhẹ cả người: bán hàng không phải năng khiếu. Nó là một kỹ năng. Có quy trình hẳn hoi. Ai chịu học, chịu làm theo thì cũng làm được – kể cả người vụng miệng như tôi.

Từ một người chẳng hiểu bán hàng là gì, tôi dần trở thành bestseller – người bán tốt nhất vì lúc đó mới có một mình tôi. Điều tôi không ngờ tới: rồi sau này có thêm những nhân sự giỏi, chất lượng, tìm về cùng làm với tôi. Cuộc sống, công việc, gia đình tôi khá hơn trước nhiều. Không phải một cú nhảy vọt gì thần kỳ đâu. Chỉ là làm thật, mỗi ngày một chút, rồi mọi thứ tốt dần lên.

Nhưng chính lúc có người tin tưởng mà chọn đồng hành với mình, tôi lại thấy lo. Người ta đặt niềm tin vào mình thì mình phải xứng đáng chứ. Mình phải giỏi hơn nữa. Yếu chỗ nào thì đi học bổ sung chỗ đó – tôi tự nhủ vậy.

Thế là đêm giao thừa năm ấy, trong lúc chuẩn bị đi ngủ sau màn cúng giao thừa, tôi ngồi bấm nút đăng ký khóa IPS của thầy săn sale 50%. IPS là Internet Power System – hệ thống marketing và bán hàng tự động trên Internet. Mặc dù ai cũng nói sao tôi lại học khóa này, khóa này không hợp với tôi đâu… chỉ có mình chồng tôi ủng hộ.

Giờ tôi đang ở ngày thứ 4 của khóa. Còn mới lắm. Tôi thật sự kinh nể cái hệ thống marketing mà thầy dựng nên – nó lớn và chỉn chu hơn tôi tưởng nhiều. Tôi chưa dám nói gì to tát đâu. Tôi mới chỉ đang tập tễnh làm những thứ cơ bản nhất, đơn giản nhất của hệ thống. Vụng về, chậm chạp. Nhưng tôi tin, y như hồi học SSS: cứ làm thật, làm đều, rồi sẽ hiểu ra.

Và ngay trong mấy ngày đầu tập tễnh đó, tôi đụng phải một thứ làm tôi vừa sợ vừa mê.

Khi AI gặp một con bé nông dân: trải nghiệm của tôi là quá khủng nhưng chỉ cần “copy-paste” dùng được.

Vào khóa IPS, lần đầu tiên tôi ngồi trước AI — trước Claude Code. Nói thật, ban đầu tôi sợ. Công nghệ, mấy chữ “kỹ thuật”, “hệ thống” nghe thôi đã thấy mình lạc lõng. Một đứa lần đầu học như tôi, tưởng đâu chỗ này không dành cho mình.

Rồi thầy Phạm Thành Long làm một chuyện tôi không ngờ. Những thứ khó hiểu, những kỹ thuật IPS phức tạp “ngoài kia”, thầy bẻ nhỏ ra thành ngôn từ đơn giản đến mức tôi chỉ cần copy-paste, biết chat là hệ thống lại được cả một mớ rối rắm. Tôi làm được. Thật đấy. Cái đứa từng trốn trong bóng tối học ké, giờ ngồi bảo AI làm việc cho mình.

Nhưng chính lúc đó tôi nhận ra một điều còn quan trọng hơn. AI thì ai cũng xài được. Bạn xài được, tôi xài được, người bên cạnh cũng xài được. Vậy cái gì khiến tôi khác? Là trải nghiệm. Là câu chuyện đời thật của tôi – những ngày mồ hôi, những lần tưởng tắt hơi ở km số 5. Đó là USP, là thứ AI không sao chép được. Nếu bạn đang sợ “công nghệ phức tạp quá, mình mù mờ, sợ bị bỏ lại” – tôi hiểu. Tôi từng đứng đúng chỗ đó. Và tôi vẫn làm được.

Giờ tôi muốn nói với bạn – người đang đọc tới dòng này. Tôi không biết bạn đang kẹt ở đâu: một cuộc hôn nhân mệt mỏi, những khoản tiền không đủ, hay chỉ là cảm giác “mình chẳng là gì”. Tôi không hứa bạn giàu nhanh. Thầy cũng chưa từng hứa với tôi điều đó – kết quả tùy nỗ lực mỗi người.

Nhưng hôm nay, làm với tôi một việc nhỏ thôi: lấy tờ giấy, viết ra điểm A của bạn. Thành thật. Bạn đang ở đâu, thật sự.

Rồi nếu muốn tìm hiểu thầy Phạm Thành Long, các khóa như Đánh thức sự giàu có hay IPS, hãy tìm hiểu bằng cái đầu tỉnh táo và một trái tim dám bắt đầu.

Từ bóng tối học ké đến vạch đích 42km – tôi đi được. Cứ chạy đi, thầy đợi ở vạch đích. Người như tôi làm được, thì không lý do gì người như bạn lại không.

Câu hỏi thường gặp

Phạm Thành Long là ai? Theo cái tôi tìm hiểu được, thầy Phạm Thành Long vốn là luật sư, hành nghề từ năm 2001, chuyên Luật Kinh doanh và Sở hữu trí tuệ, từng nhận danh hiệu “Luật sư Sao Vàng Việt Nam” (2006). Đến năm 2013 thầy chuyển sang làm diễn giả, đào tạo kinh doanh và phát triển bản thân. Khóa nổi nhất là “Đánh thức sự giàu có”.

Khóa Đánh thức sự giàu có dạy gì? Với riêng tôi, khóa này không dạy kiếm tiền ngay. Nó bắt tôi nhìn rõ mình đang ở “điểm A” — chỗ mình đứng thật sự — và dám mơ tới “điểm B”. Ba ngày, nhiều bài tập, và có những khoảnh khắc cả hội trường lặng đi rồi cùng khóc. Tôi bước ra không giàu hơn, nhưng khác hẳn.

Khóa học IPS phù hợp với ai? Theo tôi, IPS (Internet Power System) hợp với người muốn xây một “cỗ máy” bán hàng tự động trên mạng, thay vì ngồi bán tay bo từng khách. Tôi mới học tới ngày thứ 4, còn vụng lắm, nhưng thấy nó hợp cho ai đang bán hàng, làm dịch vụ, muốn hệ thống hóa lại. Có điều phải chịu khó làm thật, không có đường tắt.

Người xuất thân thấp hoặc bận rộn có học được không? Tôi là con nhà nông, vụng miệng, lại vướng con nhỏ. Tôi từng trốn trong bóng tối học ké vì nghĩ “người như mình học làm gì”. Vậy mà tôi vẫn chạy nổi 42km và làm được những thứ trước đây không dám mơ. Nên câu trả lời của tôi là: được. Không phải vì tôi giỏi, mà vì tôi chịu bước.

Học thầy Phạm Thành Long có tốn kém không? Có, đây là các khóa học trả phí, không rẻ với người ít tiền như vợ chồng tôi hồi đó. Tiền học của tôi là gom góp từng đồng mà có. Nên tôi khuyên thật lòng: hãy tự cân nhắc tài chính của mình, tìm hiểu kỹ bằng cái đầu tỉnh táo trước khi quyết, đừng vay mượn quá sức.

Về tác giả

Tôi là một nữ học viên của thầy Phạm Thành Long, xuất thân từ gia đình làm nông. Tôi đã học khóa Đánh thức sự giàu có (ĐTSGC) và khóa Siêu Sao Bán Hàng (SSS), hoàn thành 2 lần Marathon 42km cùng chồng, và hiện đang theo học khóa IPS. Bài viết này là chia sẻ trải nghiệm cá nhân, kể lại bằng chính lời của tôi (first-hand), không phải bài quảng cáo do bên thứ ba viết.

VỀ TÔI — PHẠM THỊ THƠM

Tôi là ai

Tôi là Phạm Thị Thơm, một Dược sĩ – người đồng hành cùng mọi người trên hành trình chăm sóc sức khỏe, lấy lại vóc dáng gọn gàng, cơ thể khỏe mạnh và tinh thần tích cực hơn.

Công việc của tôi có hai phần. Một phần là giúp mọi người hiểu hơn về sức khỏe, biết cách chăm sóc cơ thể đúng cách. Phần còn lại – cũng là điều tôi tâm huyết nhất – là đồng hành cùng những phụ nữ từng tự ti sau sinh, từng tăng cân, từng mất niềm tin vào chính mình, để họ có thể khỏe hơn, đẹp hơn và sống chủ động hơn mỗi ngày.

Câu chuyện của tôi

Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân ở một vùng quê nhỏ, nơi có những cánh đồng lúa chín và những dãy núi bình yên. Bố mẹ tôi làm nông. Vì mong muốn gia đình có cuộc sống tốt hơn, bố tôi đã vào miền Nam tìm việc rồi đưa vợ con vào cùng.

Tuổi thơ và những năm tháng đầu đời của tôi trôi qua khá nhẹ nhàng. Tôi đi học, rồi làm việc bán thuốc gần nhà hơn 6 năm. Cuộc sống khi đó không có quá nhiều biến cố. Tôi nghĩ đời mình có lẽ sẽ cứ bình yên như vậy.

Cho đến khi tôi lập gia đình.

Hôn nhân của tôi không chỉ là câu chuyện tình yêu. Đó là một hành trình rất thật, có áp lực, có nợ nần, có nước mắt và có cả những lúc tưởng như không thể tiếp tục.

Hai vợ chồng tôi từng vay chị gái 400 triệu đồng để mở một cửa hàng trà sữa nhượng quyền. Chúng tôi đầu tư rất nhiều, đặt vào đó nhiều kỳ vọng. Nhưng mô hình không hiệu quả như mong đợi. Tiền không kiếm được, áp lực tài chính ngày càng lớn. Khi còn làm trà sữa, hai vợ chồng thường xuyên gây lộn. Có những lúc tôi cảm thấy không thể sống tiếp với chồng, chỉ muốn ly hôn.

Nhưng rồi, thay vì xem thất bại đó là dấu chấm hết, chúng tôi chọn nhìn nó như một khoản học phí lớn. Một bài học đắt giá để hiểu rằng: không phải cứ cố gắng là đúng hướng, không phải cứ kinh doanh là sẽ có tiền, và không phải mô hình nào người khác làm được thì mình cũng nên làm theo.

Sau khi đi học các khóa học của thầy Long về phát triển bản thân, kỹ năng bán hàng và Internet Marketing, hai vợ chồng tôi quyết định dừng lại để bắt đầu tốt hơn. Chúng tôi quay về làm cùng chị tại phòng khám riêng của chị. Công việc mới tuy rất bận, mất nhiều thời gian, nhưng có ý nghĩa, có giá trị và giúp tôi cảm thấy mình đang đi đúng đường hơn.

Gia đình — lý do tôi làm việc chăm chỉ

Tôi có một em bé 5 tuổi. Con là lý do khiến tôi không cho phép mình bỏ cuộc.

Gia đình tôi không phải lúc nào cũng hoàn hảo. Tôi và chồng từng có những giai đoạn rất khó khăn, từng cãi vã, từng mệt mỏi, từng đứng trước nguy cơ tan vỡ. Nhưng nhờ hành trình học tập và phát triển bản thân, chúng tôi đã học cách hiểu nhau hơn, thay đổi cách sống, cách suy nghĩ và cách đồng hành.

Từ hai người từng thường xuyên gây lộn khi làm trà sữa, chúng tôi đã cùng nhau rèn luyện sức khỏe, cùng hoàn thành marathon 42km và nhiều huy chương khác.

Hiện tại, cuộc sống của chúng tôi chưa giàu có. Khoản nợ với chị gái vẫn còn đó. Nhưng điều quý nhất là gia đình tôi đang hạnh phúc hơn, khỏe mạnh hơn và có chung một hướng đi rõ ràng hơn.

Tôi làm việc chăm chỉ không chỉ để kiếm tiền. Tôi làm vì muốn trả được những món nợ ân tình, muốn con tôi có một cuộc sống tốt hơn, muốn vợ chồng tôi được sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn. 

Hành trình kinh doanh — thất bại, bài học và sứ mệnh

Cửa hàng trà sữa thất bại là một trong những bài học lớn nhất trong đời tôi.

Nó dạy tôi rằng kinh doanh không thể chỉ dựa vào sự hào hứng. Muốn đi đường dài, mình cần hiểu thị trường, hiểu khách hàng, hiểu mô hình, hiểu tài chính và quan trọng nhất là hiểu chính mình muốn sống cuộc đời như thế nào.

Sau thất bại đó, tôi không còn nhìn kinh doanh đơn giản là kiếm tiền. Tôi bắt đầu nhìn nó như một hành trình tạo giá trị.

Hiện tại, tôi làm trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe tại phòng khám riêng cùng chị. Mỗi ngày, tôi được gặp nhiều người, được lắng nghe những vấn đề của họ, được hỗ trợ họ chăm sóc cơ thể tốt hơn.

Sứ mệnh của tôi là giúp nhiều người – đặc biệt là phụ nữ – có sức khỏe tốt hơn, vóc dáng gọn gàng hơn và niềm tin mạnh mẽ hơn vào bản thân.

Tôi hiểu cảm giác tự ti sau sinh. Tôi hiểu cảm giác nhìn cơ thể mình trong gương mà không còn nhận ra chính mình. Tôi hiểu cảm giác muốn thay đổi nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Bởi vì tôi đã từng ở đó.

Bước ngoặt sức khỏe – khi tôi đối diện với nỗi sợ lớn nhất

Đầu năm nay, khi hai vợ chồng quyết định sinh thêm em bé, tôi bị ho kéo dài. Chồng tôi có quen một người bạn làm bác sĩ ở Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch nên đã đưa tôi đi khám.

Sau khi nội soi và chụp CT, bác sĩ phát hiện bất thường ở phế quản. Lúc đó chưa rõ là lao hay ung thư.

Đó là một cú sốc rất lớn.

Lần đầu tiên, tôi thật sự nghĩ: “Nếu lỡ là ung thư thì sao?”

Nhưng điều lạ là tôi không chìm quá sâu vào suy nghĩ tiêu cực. Có lẽ nhờ hành trình phát triển bản thân trước đó, tôi học được cách bình tĩnh hơn trước biến cố. Công việc khi ấy cũng quá bận, mỗi ngày làm xong tôi mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ, không còn nhiều thời gian để sợ hãi.

Trong lúc chờ kết quả, tôi tự hỏi: nếu mình không còn sống được lâu, điều mình tiếc nhất là gì?

Tôi nghĩ mình sẽ muốn đi du lịch, đi chơi, trải nghiệm thật nhiều nơi. Nhưng khi hỏi sâu hơn, tôi nhận ra điều mình thật sự muốn không phải là một chuyến đi xa nào đó. Điều tôi muốn là được tiếp tục học, được đi học thầy Long, được đi caravan cùng thầy, được mở rộng tầm nhìn, có thêm trải nghiệm, kinh nghiệm, giúp đỡ được nhiều chị em phụ nữ giống như mình trước kia và thấy cuộc đời mình ý nghĩa hơn.

Sau khoảng một tuần, kết quả cho biết tôi bị lao. Với tôi lúc đó, đây là kết quả nhẹ nhàng nhất. Tôi phải điều trị thuốc trong 6 tháng.

Biến cố đó khiến tôi hiểu sâu sắc hơn rằng: sức khỏe là nền tảng của tất cả. Không có sức khỏe, mọi ước mơ đều trở nên mong manh.

Hành trình giảm cân và lấy lại chính mình

Sau sinh, tôi nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ giữa mùa dịch.

Tôi còn nhớ khi mọi người bị cách ly trong nhà, chồng tôi mặc đồ bảo hộ, xếp hàng đi mua từng cái móng giò đông lạnh về nấu cháo cho tôi có sữa. Tôi ăn ngày, ăn đêm, chỉ mong có đủ sữa cho con bú.

Sau sinh, cân nặng của tôi lên 64kg. Suốt một năm vẫn không giảm. Đến khi con 18 tháng và ngưng bú, tôi vẫn thấy cơ thể mình nặng nề, chậm chạp và đầy tự ti.

Mỗi bữa ăn, tôi nghe những câu nói quen thuộc: “Ăn nhiều thế, mập không giảm được là xấu đó.”

Tôi cười cho qua, nhưng trong lòng rất buồn.

Tôi bắt đầu trốn máy ảnh. Tôi không muốn nhìn hình mình. Tôi mất niềm tin vào cơ thể của chính mình.

Đó là lúc tôi chạm đáy.

Nhưng cũng từ đó, tôi bắt đầu thay đổi. Tôi học cách chăm sóc bản thân, rèn luyện sức khỏe, thay đổi thói quen và từng bước lấy lại vóc dáng, năng lượng, sự tự tin.

Hành trình marathon — điều tôi tự hào nhất

Một trong những điều tôi tâm đắc nhất trong cuộc đời mình là hành trình phát triển bản thân và rèn luyện sức khỏe sau khi tham gia các khóa học của thầy Long.

Tôi bắt đầu từ những bước chạy đầu tiên rất khó khăn. Chạy một chút là đau sốc, phải đi bộ. Có những lúc tôi nghĩ mình không làm được.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục.

Rồi tôi hoàn thành marathon 42km ở Phú Yên — một mình, dưới cái nắng cháy, hai bên đường không một bóng cây.

Nhiều lần tôi muốn gục. Tôi phải đứng dưới vòi nước, xịt ướt người cho tỉnh lại. Rồi tôi tự nhủ: “Cố thêm một chút nữa thôi. Có thầy, có gia đình đang đợi ở vạch đích.”

Không ai nghĩ tôi có thể về đích.

Nhưng tôi đã về đích.

Khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng: rất nhiều giới hạn trong đời không nằm ở cơ thể, mà nằm trong suy nghĩ của chính mình.

Những điều khác về tôi

Ngoài công việc, tôi yêu việc học, yêu phát triển bản thân và thích những hành trình giúp mình mở rộng tầm nhìn.

Tôi thích chạy bộ, thích rèn luyện sức khỏe, thích cảm giác mình tốt hơn mỗi ngày dù chỉ một chút.

Tôi cũng tin vào giá trị của gia đình, lòng biết ơn và sự tử tế. Tôi biết mình còn nhiều điều phải làm, còn nợ phải trả, còn nhiều mục tiêu chưa đạt được. Nhưng tôi không còn sống trong cảm giác bất lực như trước.

Tôi đang đi tiếp — chậm cũng được, miễn là đúng hướng.

Nếu bạn đang đọc những dòng này

Nếu bạn là một người phụ nữ từng tự ti về cơ thể sau sinh, từng tăng cân, từng thấy mình xấu xí, từng mất niềm tin vào bản thân — tôi hiểu bạn.

Nếu bạn từng thất bại trong kinh doanh, từng nợ nần, từng cãi vã trong hôn nhân, từng có lúc nghĩ rằng mình không thể tiếp tục — tôi cũng hiểu bạn.

Vì tôi từng ở đó.

Tôi từng chạm đáy trong vóc dáng, trong hôn nhân, trong tài chính và cả trong nỗi sợ sức khỏe.

Nhưng tôi cũng đã học được rằng: con người có thể thay đổi nếu bắt đầu từ một quyết định đúng, một người thầy đúng, một môi trường đúng và một lý do đủ lớn.

Bạn không cần phải hoàn hảo mới bắt đầu.

Bạn chỉ cần bắt đầu.

Và nếu bạn đang trên hành trình lấy lại sức khỏe, vóc dáng, sự tự tin và một cuộc sống có ý nghĩa hơn, tôi hy vọng câu chuyện của tôi sẽ nhắc bạn rằng:

Bạn không hề cô đơn.

Tôi đã từng ở đó.
Và tôi tin bạn cũng có thể bước tiếp.